• Đẹp dịu dàng hương sắc hoa ban Tây bắc bừng lên một góc Hà Nội.
  • Những niềm đợi mêng mang, đã đến ngoài hiên cửa, tình mùa hoa gạo nắng.
  • Khúc giao mùa, tím thẳm một sắc chiều hoa xoan lúng liếng.
  • Tím bằng lăng với sắc màu thuỷ chung gợi lại một Hà Nội nhớ.
  • Hương sấu dịu dàng lướt qua mơ rất lạ,nhẹ nhàng toả, âm thầm khiến lòng ta lướt lả, len lỏi vào tim ... ấm áp lạ kỳ.
  • Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, em chở mùa hè của tôi đi đâu.
  • Hương sen ngan ngát thơm xa, nhụy vàng rực rỡ cánh hoa trắng ngần, mơ màng dưới ánh trăng ngân, đẹp như tiên nừ khoả thân tắm hồ.
  • Phải dùng từ choáng váng để nói về hương hoa sữa bước vào mùa nở rộ tại Hà Nội. Hoa sữa đã đẹp còn thơm.
  • Xuân về có đủ thứ hoa, nhưng mà nổi nhất vẫn là đào kia. Trải qua những nắng cùng mưa, nở ra đỏ rực giữa trưa nắng vàng.
2 4 5 7 8 9 10 11 12

Có một Hà nội 12 tháng đẹp hơn hoa

 

Tháng giêng hoa đào bừng nở, đón xuân khoe sắc hồng tươi
Tháng hai hoa ban ngập tràn, tím biếc những gương mặt phố
Tháng ba bất chợt một ngày, trắng tinh hoa sưa về đây
Tháng tư loa kèn mỏng manh, những góc phố con đường quen

Mùa hoa tháng năm, cháy rực phượng đỏ
Hồ Tây ngát hương, mùa sen tháng sáu
Ngập tràn lối đi, hoa sấu tháng bảy
Trở về tuổi thơ, hoa soan tháng tám

Mùa hoa sữa rơi, tháng chín nồng nàn
Mùa thu đã sang, mùa hoa cúc đến
Tình yêu thuỷ chung, tím biếc thạch thảo
Rực rỡ cuối đông, cải vàng ven sông

Tôi yêu những sắc hoa...

bình luận   0 lượt chọn tin

Đẹp dịu dàng hương sắc hoa ban Tây bắc bừng lên một góc Hà Nội.
Nhìn hoa bỗng thấy một người
Nhìn người lại thấy nụ cười trong hoa
Câu chào e ấp thiết tha Lơ ngơ cánh bướm.
Ai hoa? Ai người?
Những niềm đợi mêng mang, đã đến ngoài hiên cửa, tình mùa hoa gạo nắng.
Em nghiêng cái nắng bài thơ
Hứng hoa gạo rụng la đà bên sông
Hạ về khắp cả trời không
Hanh hao con nắng trải đồng vàng mơ
Khúc giao mùa, tím thẳm một sắc chiều hoa xoan lúng liếng.
Mùa qua rồi, em có nhớ anh không?
Hoa xoan tím làm khoảng trời cũng tím
Mưa bụi vương để mắt nhìn lúng liếng
Rét nàng Bân muộn quá, khúc giao mùa
Tím bằng lăng với sắc màu thuỷ chung gợi lại một Hà Nội nhớ.
Bằng lăng ơi sao tím hoài tím mãi
Để cho tình mê mải chút hương yêu
Nhìn mầu hoa mang sắc tím mỹ miều
Phiêu trong nắng đan trời đang vào hạ.
Hương sấu dịu dàng lướt qua mơ rất lạ,nhẹ nhàng toả, âm thầm khiến lòng ta lướt lả, len lỏi vào tim ... ấm áp lạ kỳ.
Hạ lại về ...
Hương sấu tơ vương
Vẫn rải trắng con đường thân quen cũ
Một lời hứa năm nào ai nhắn nhủ
Khe khẽ trở về ...
Tình tự dưới trời đêm ...
Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, em chở mùa hè của tôi đi đâu.
Em bên đời một chiều nhạt nắng
Phượng rực trời tỏa sáng huơng xưa
Hỏi thầm lòng đã quên chưa
Sao nghe nỗi nhớ như vừa gọi tên.
Hương sen ngan ngát thơm xa, nhụy vàng rực rỡ cánh hoa trắng ngần, mơ màng dưới ánh trăng ngân, đẹp như tiên nừ khoả thân tắm hồ.
Bạt ngàn lá thắm sen hồ
Thuyền lau lách lá ô hô gái kìa
Giữa hồ váy trắng em phô
Tỏa hương khoe sắc sen hồ ganh đua
Em nói em trắng đâu thua
Hương xuân thì tỏa bốn mùa ngát hương
Vậy mà anh hổng thèm thương
Suốt ngày tơ tưởng vấn vương sen hồ
Phải dùng từ choáng váng để nói về hương hoa sữa bước vào mùa nở rộ tại Hà Nội. Hoa sữa đã đẹp còn thơm.
Hoa sữa khiến thế giới này có hai loại người. Một loại "mê mẩn và tôn sùng" cái mùi hoa đặc trưng của nó, có thể hít hà và hưởng thụ loài hoa này không chút gợn lòng. Một loại thì ngược lại, cảm thấy choáng váng, mệt mỏi với mùi hương hoa sữa nồng nàn đến " thật nồng nàn".

Hà nội muà này vắng những cơn mưa.
Cái rét đầu đầu đông khăn em bay hiu hiu gió lạnh.
Hoa sữa thôi rơi, em bên tôi một chiều tan lớp.
Đường cổ ngư xưa chầm chậm bước ta về.
Xuân về có đủ thứ hoa, nhưng mà nổi nhất vẫn là đào kia. Trải qua những nắng cùng mưa, nở ra đỏ rực giữa trưa nắng vàng.
Tóc xanh,da trắng,má hồng...
Em tôi xinh đẹp tựa bông hoa đào
Đoá hoa kiều diễm,thanh tao
Trong sương giá vẫn ngạt ngào sắc hương
Bài liên quan: Bài xem nhiều:
Liên hệ